Chồng đưa 5 triệu rồi bảo “liệu mà chi tiêu tiết kiệm”, tôi vui vẻ cầm lấy rồi liên tục làm một hành động khiến anh mất ngủ và xin hàng

Mới cưới nhau được nửa năm, nhưng tôi đã thấy cuộc sống hôn nhân không như màu hồng. Việt ngày trước chẳng tính toán gì, yêu chiều vợ lắm thế mà về chung một nhà lại bỗng… đổ đốn. 

Không rõ anh nghe ai, cứ khăng khăng không chịu đưa hết tiền cho vợ. Việt bảo mỗi tháng đưa tôi tiền chi tiêu trong gia đình thôi, còn đâu bắn vào tài khoản chung để tiết kiệm. Tôi cũng phải trích 30-40% lương chuyển vào đó. Và thẻ ấy anh ấy giữ, nhưng muốn làm gì đều phải bàn bạc với đối phương.

Việc chuyển tiền vào tài chung thì cũng ok thôi. Nhưng tôi thấy vấn đề ở đây là chồng không có sự tin tưởng mình. Anh quá nguyên tắc, rạch ròi và tính toán, làm như tôi giữ tiền thì sẽ mang cho nhà ngoại hay ăn tiêu quá đà vậy? Nếu anh đã muốn giữ tiền tiết kiệm sao không tự cầm tiền chi tiêu và lo việc nhà luôn đi cho rồi.

Tranh cãi mãi chẳng đi đến thống nhất, tôi quyết định sẽ là người nhún nhường trong việc này. Nói gì thì nói, tính tới thời điểm này Việt cũng là vẫn là người biết lo cho gia đình.

Nhưng dạo gần đây, vì công ty có chút khó khăn nên lương hai vợ chồng đều giảm. Việt lại càng tính toán hơn. Mỗi lần đưa cho vợ tiền đi chợ, điện nước… mà mặt cứ cau cau có có đến ghét.

Xem  Đang ly thân với chồng nhưng nhìn mẹ chồng ôm gấu bông đứng trước cổng, nước mắt tôi cứ tuôn như mưa
Chồng đưa 5 triệu rồi bảo "liệu mà chi tiêu tiết kiệm", tôi vui vẻ cầm lấy rồi liên tục làm một hành động khiến anh mất ngủ và xin hàng - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Tháng lương hôm trước, Việt đưa cho tôi 5 triệu rồi mặt nặng mày nhẹ:

– Em cầm lấy, liệu mà chi tiêu cho tiết kiệm. Tháng này anh bị giảm lương rồi đó. Ăn uống đừng có hoang phí quá, điện nước trong nhà cũng vậy.

– Bộ trước giờ em hoang phí lắm hả? Thôi, anh tự cầm đi mà chi tiêu.

– Lại giận dỗi rồi đấy. Thôi giữ đi. Anh chỉ nhắc nhở em vậy thôi.

5 triệu chồng đưa những tháng bình thường tôi sẽ chi tiêu gần đủ từ điện nước, ăn uống. Trừ khi gặp những chuyện ma chay, hiếu hỉ hay ốm đau phát sinh thì mới thiếu. Chồng có thể đưa tiền cho tôi rồi ngọt ngào như chồng nhà người ta 1 chút không được sao?

Nhưng tôi nghĩ lại, cứ đôi co thì cũng chẳng tới đâu. Mà như thế còn khiến tình cảm hai vợ chồng mâu thuẫn thêm ấy chứ, vậy nên tôi cứ vui vẻ cầm lấy đã. Đương nhiên, tôi cố nặn thêm 1 nụ cười rồi ôm chồng rất tình cảm.

Cũng kể từ hôm đó, tôi thực hiện tiết kiệm triệt để. Khi đi ngủ thì bật điều hòa nhưng luôn hẹn giờ khoảng 1 tiếng sau sẽ tắt. Đúng như tôi dự đoán, Việt nửa đêm lồm cồm bò dậy vì nóng. Anh lần mò trong bóng đêm đi tìm điều khiển điều hòa, nhưng mà tôi đã giấu nó từ sớm rồi!

Sáng hôm sau, Việt phàn nàn với tôi vì quá nóng, yêu cầu vợ không được tắt điều hòa này kia. Tôi chỉ bảo:

Xem  Đau đớn vì tận tâm chăm mẹ chồng ốm mà vẫn bị bà mắng mỏ

– Em đang cố gắng tiết kiệm như lời anh nói đấy. Tháng này mọi khoản chi sẽ ít kỉ lục cho anh xem.

Việt bực bội, hiểu rằng tôi đang cố tình nhưng chẳng thể nói gì thêm. Nhưng đến ngày thứ 3, thứ 4 liên tiếp bị vợ tắt điều hòa, Việt chịu không nổi. Và cuối cùng, anh gào lên với tôi:

– Em cứ thực hiện chi tiêu như bình thường đi, đừng nửa đêm tắt điều hòa của anh nữa. Cứ mất ngủ thế này sao mà làm việc được.

Lúc này tôi cười và giơ điện thoại ra, mở cả bảng excel ghi chi tiết các khoản thu chi trong gia đình và nhẹ nhàng bảo chồng:

– Anh xem kĩ đi, từ lúc lấy nhau tới giờ em luôn ghi chi tiết thế này. Nhìn đi nhìn lại em thấy mình cũng đâu phải dạng tiêu hoang hay gì đâu mà anh lại thiếu niềm tin nơi vợ thế? Anh không thích cái cách anh đưa cho vợ mấy triệu rồi yêu cầu chi tiêu thế nào, sử dụng ra sao. 

Việt chăm chú xem bảng chi tiêu mà tôi viết, anh chẳng nói thêm được điều gì. Được nước, đương nhiên tôi phải lấn tới đòi cầm luôn cả chiếc thẻ ATM giữ tiền chung của hai vợ chồng. Lần này thì Việt chẳng có cớ gì mà từ chối nữa!

Leave a Reply